Nữa đêm đang ngủ ngon, bỗng dưng có tiếng mèo kêu kinh dị làm tôi bật dậy tỉnh giấc, nghe tiếng mèo kêu tôi nhớ đến những truyện ma tương tự từng đọc mà xón cả ra quần không ngủ được nữa.

Cái nắng chang chang lạ lẫm của một ngày giáp Tết, cái nắng kèm với gió Lào khiến màu xanh của bầu trời chẳng mang màu dịu mát. Nắng chói chang, giữa ban ngày, một tiếng mèo kêu khiến ai gần đấy cũng sởn da gà. Con mèo vẫn cứ kêu, ngoài xóm có ai chửi đổng, chửi con mèo nhà ai mất nết, ban ngày ban mặt kêu như gọi hồn người chết về.

Lão Tứ chẳng biết từ đâu đi tới, đá con mèo bay từ cổng vào giữa sân. Nó kêu ngoéo rồi xù đám lông xơ xác, ngoác cái mồm với những chiếc răng nhọn hoắt, tiếng gầm gừ trong cổ họng, cái đuôi trật trầy xương với lông của nó cũng dựng cả lên. Nhìn con mèo gớm ghiếc.

- Mẹ con mèo ! Im đi cho bố nhờ ! – Lão hục hặc rồi bước về nhà. Con mèo vẫn xù lông, trân trân nhìn lão. Lão quay lại thấy cái dáng ngoan cố của con mèo, bực mình, lão lại gầm lên : – Cẩn thận ông cho mày thành tiểu hổ.

Con mèo như hiểu tiếng người, nó rùng mình run sợ, quay ngoắt mình, chạy biến vào nhà. Nó bay qua bậu cửa gỗ mục, chân đáp êm ru xuống nền đất nện, vậy mà tường nhà vẫn rung lên, bụi đất từ trên tường lả tả bay xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vết chân mèo.

Con mèo rón rén đến bên người phụ nữ nằm trên cái chõng tre. Cái chõng mục nát. Nhìn đi nhìn lại, trong “căn nhà” ấy, chẳng có gì đáng tiền, cũng không có không khí Tết, trong nhà chỉ có một người bệnh còm cõi da bọc xương nằm thở yếu ớt, bên cạnh cô là một con mèo còm nhom trơ trụi. Cơn ho lại ập đến, người phụ nữ ấy ho một tràng dài, khóe môi cô ươn ướt vị tanh tanh. Cô thở hổn hển, mệt nhoài nhìn con mèo. Con mèo liếm láp bàn tay cô, bàn tay đã bị rớt rụng, chẳng còn những ngón. Rồi đôi mắt nó long lên, màu xanh của mắt nó biến thành màu hung dữ. Nó lại gào lên thảm thiết. Nhịp thở của người phụ nữ đã tắt. Tim ngừng đập, cô ngừng thở, nhưng đôi mắt cô không nhắm. Con mèo vẫn ngoeo ngoéo, tiếng kêu đau đớn xé lòng, nó kêu không chỉ như gọi hồn người chết, nó kêu như con khóc mẹ. Con mèo vẫn kêu.

Ai cũng thấy phiền bởi tiếng mèo kêu, tiếng kêu rờn rợn làm không khí Tết trùng xuống. Con mèo lại lao ra ngoài sân, lớp bụi rụng theo vết chân nó. Đám lão Tứ bên bàn nhậu bực bội, tiếng mèo kêu khiến mấy lão đang cầm chén rượu lại phải đặt xuống. Lão Bình, lão Hoành dắt díu nhau, chân nam đá chân xiêu bước đến, trên tay mỗi lão cầm một viên gạch, nhìn thấy con mèo ngoài sân, hai lão đáp gạch chan chát. Con mèo lùi lại, tránh đòn. Hai lão lại khoác vai nhau quay về nhà lão Tứ, không quên bỏ lại vài câu chửi :

- Im đi cho bố mày uống rượu ! Kêu nữa bố mày thịt !

Con mèo chỉ gầm gừ trong cổ họng, nó xù hết người, rồi lại vào “nhà”, nó đau đáu lặng nhìn đôi mắt không nhắm của người phụ nữ. Nó đi qua đi lại, những ngón tay ngón chân bị cụt khiến nó hụt hẫng, chẳng bước nữa, nó dừng lại, liếm láp. Nó không như con người, nó chẳng sợ một người hủi.

Tìm kiếm nhiều

Pages: 1 2 3